watch sexy videos at nza-vids!
Thông báo: GameUngDungMienPhi.Wap.Sh đã chuyển về địa chỉ http://MeOLa.Yn.Lt
Các bạn hãy truy cập http://MeOLa.Yn.Lt để đảm bảo quyền lợi.
Android 5000 Game và Ứng Dụng miễn phí cho Android
» Wap Xem Phim Người Lớn (cấm trẻ em)

Vợ ơi! Anh yêu em. Tình yêu không khoảng cách – chương 3.1

- Thể loại: Truyện Online Hay Nhất
- Đăng lúc: 12:38 29/11/2013
- Lượt xem: 121

Vợ ơi! Anh yêu em. Tình yêu không khoảng cách – chương 3.1, Truyện Online Hay Nhất Vợ ơi! Anh yêu em. Tình yêu không khoảng cách – chương 3.1


Chương 03: Gây thù chuốc oán, nguy hiểm gần kề

Sáng hôm sau, Hoàng Dương đang mơ màng trong giấc mộng thì……

- Hoàng Dương! Dậy mau.

- Mẹ à! Vẫn sớm mà. Để con ngủ thêm chút nữa đi.

- Mẹ nào? Nguyễn Hoàng Dương. Cậu có dậy không thì bảo?

Lục Hải Băng vừa nói vừa kéo chiếc chăn mỏng của Hoàng Dương.

- Hả?

- Dậy đi.

- Sao…..sao cậu lại ở trong phòng tôi? – Hoàng Dương giật mình lắp bắp đáp

Hoàng Dương mặt đỏ như cua luộc kéo lại chiếc chăn ấy. Cô đang mặc nguyên 1 bộ pijama màu hồng có in hình Hello Kitty cực kỳ “rực rỡ”.[“.”] Lục Hải Băng cũng kịp nhìn thấy chiếc áo ấy. Anh mỉm cười trêu trọc.

- Bộ đồ đẹp thật.

Mặt Hoàng Dương thì khỏi phải nói, đỏ như gấc, á khẩu luôn. Thấy vậy Hải Băng cũng không muốn trêu cô nữa. Anh nói:

- Không đi học à?

- Á…..

Nói rồi cô quấn luôn lấy chăn, chạy ra tủ lấy quần áo rồi vào “cố thủ” trong WC luôn. Vừa thay đồ cô vừa nói vọng ra:

- Sao cậu lại vào được phòng tôi vậy?

Lục Hải Băng không trả lời mà nhớ lại lúc Trần Hoàng Dương lên trên tầng 2. Sau khi cố nuốt món mì mà thực ra anh cũng không biết có phải mì hay không của Hoàng Dương, anh định mở sách ra đọc thì thấy… chùm chìa khóa cô làm rớt ở ghế sôfa. Lúc đầu anh định mang lên trả, nhưng nghĩ tới bản chất “mèo lười” của cô, anh liền lấy một chiếc rồi đeo vào chùm chìa khóa của mình, đề phòng khi cô cứng đầu cố tình ngủ dậy muộn mà “cố thủ” trong phòng.

- Này! Cậu không nghe thấy tôi nói gì à?

Hoàng Dương đã đứng cạnh anh từ lúc nào. Cô nói với Hải Băng nhưng không thấy anh phản ứng gì, lại thỉnh thoảng bật cười ngây ngốc nên lên tiếng. Lục Hải Băng thoáng giật mình. Nhưng anh đã nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lạnh lùng ban đầu. Anh lên tiếng trêu trọc cô:

- Cậu có phải người không?

- Hả?

- Sao đi không có tiếng động gì hết vậy?

- Ai bảo vậy? Cậu mải nghĩ tới cô nào nên đâu có để ý tới tôi đâu. Làm tôi độc thoại nãy giờ đó chứ.

- …………..

- Sao không nói gì hết vậy? Đúng quá à?

- Cậu ghen à?

- What the fuck? Sáng cậu uống nhầm thuốc à, hay vẫn chưa tỉnh ngủ? Có mơ thì cũng thực tế chút đi chứ.

- Thôi, có đi học không thì bảo?

- Được rồi! Cậu xuống nhà đi. Tôi sẽ xuống ngay đây.

- Uk. Nhanh lên. Không thì cuốc bộ.

- Biết rồi. Nhỏ nhen.

Lục Hải Băng vừa xuống tới nhà được 1 xíu thì Hoàng Dương cũng xuống.

- Nhanh vậy.

- Cậu nói vậy mà

- Uk

- Đi thôi.

- Uk

Vậy là Hải Băng đèo cô tới trường.

- Ngày mai cậu sẽ phải đèo tôi.

- Cái gì? Cậu là đồ mỏ nhọn à nhầm nhỏ mọn. Mới đèo được có 2,3 lần mà đã kì kèo này nọ. Hơn nữa một đứa con trai cao 1m80, nặng 60kg gì đấy lại bắt một đứa con gái cao 1m63, nặng 42kg đèo mình sao? Cậu không có chút galant hay menly nào sao? Cậu không sợ bị người ta nói à? Da mặt cậu dày bao nhiêu vậy?………..bla……..bla……………

Két…………. “bốp”…………..

- Ui da. Đau quá. Cậu điên à, tự dưng dừng lại như thế làm gì. Hừ…..

- Im ngay.

- …………… – Hoàng Dương lập tức im lặng

- Lần này là nhẹ đấy. Lần sau mà lắm chuyện thì đừng trách.

- Xì……. – Mặt Hoàng Dương xị ra như bánh đa nhúng nước.

Hải Băng thấy vậy thì suýt nữa thì phì cười. Kì thật, lần nào cô bày ra gương mặt ấy là anh không thể nào nói thêm hay giận thêm được nữa. Anh thở dài rồi nói:

- Haizzz. Chuyện lúc nãy………. tôi đùa thôi.

- Thật hả? Hì…. hì…vậy mà làm tôi tưởng thật chứ. – Hoàng Dương lập tức vui vẻ trở lại, chỉ còn thiếu nước chưa chạy ra ôm chân Hải Băng và vẫy đuôi thôi

- Đúng là… – Hải Băng mỉm cười xoa nhẹ đầu cô rồi lại đạp xe đi tiếp.

- Hừ…tôi đâu còn là con nít. – Nói vậy nhưng Hoàng Dương vẫn toe toét cười.

Hai người tiếp tục đi tới trường. Nhưng Hoàng Dương nhanh chóng nhận ra khung cảnh xung quanh hình như….hơi vắng. Chỉ có mấy cái ô tô tải và mô tô của mấy người lái buôn. Chắc họ tới chợ đầu mối lấy hàng sớm. Nhưng sao lại vắng vậy?

- Này! – Hoàng Dương vỗ vỗ vào vai anh.

- Gì? – Hải Băng vẫn tiếp tục đạp xe.

- Mấy giờ rồi? – Cô hỏi

- 6h kém 15p – Hải Băng lơ đẵng trả lời

- Cái gì? Cậu…….cậu………. – Cô không thể tin nổi vào tai mình ( Ngủ muộn quen rồi)

- ………..

- Cậu tới trường để ăn cướp hả? – Sau mấy giây trấn tĩnh cô hét lên.

- Tai tôi không điếc. Cậu không cần hét. Mà cậu là người hay mèo vậy?

- Hả? – Các dây thần kinh của Hoàng Dương lại đơ rồi

- Cậu ngủ mãi không chán à?

- Uk

- …. – Hải Băng phì cười

3 giây sau

- Á……. Cậu dám xỏ xiên tôi hả?

Vừa nói cô liền lấy tay đấm vào lưng Hải Băng, sau khi đấm mỏi tay cô hỏi

- Tôi vẫn thắc mắc tại sao cậu vào được phòng tôi.

- Vì có 1 con mèo quên không khóa cửa chứ sao?

- Á! Thật hả?

- ………..

- Chết thật! May mà không sao. Lỡ mà hôm qua có trộm thì sao nhỉ? Chậc chậc. Chắc tôi tiêu đời rồi. Cậu nói xem có phải hắn ta sẽ giết tôi rồi cho vào bao tải. Sau đó vứt tôi vào thùng rác rồi vào nhà ăn trộm hết đồ không? Mấy phim trên TV toàn vậy mà. Hay là………Bla….bla…………….[0.o ]Haizzz….Tối nay phải kiểm tra lại mới được. – Sau 1 hổi suy diễn lung tung cô chốt lại 1 câu

- Ngốc!

- Hả? Cậu nói gì?

- Không có gì

Tiểu Y không thể nào biết rằng ai đó đang phải nhịn cười tới mức nội thương.

***

Cuối cùng thì cũng tới trường, Lục Hải Băng đèo cô vào tới trước khu B rồi mang xe vào nhà xe. Trên đường đi có rất nhiều ánh mắt nhìn cô và anh.

- Có chuyện gì vậy nhỉ?

- Hả?

- Mọi người…….

- Không có gì đâu – Anh cắt lời cô

Cô cũng không nghĩ gì nữa. Nhưng sau khi anh đi rồi, những ánh mắt đó vẫn không tha cho cô.

- Có chuyện quái gì vậy nhỉ?

Hoàng Dương tuy là rất hiếu kì nhưng lại không muốn hỏi bọn họ. Xem ra những ngày tháng sau này của cô không dễ sống rồi. Hoàng Dương tới của lớp thì

“ Bốp”

- Á…Xin lỗi.. – Hoàng Dương cúi đầu nói

- Hừ…..

Cô ngẩng đầu lên nhìn xem đó là ai, thì ra đó chính là Minh Ngọc. Bây giờ cô mới có thể nhìn rõ cô ta. Nói đúng thì thật sự cô ta rất xinh. Vẻ đẹp của cô ta toát lên thật cao sang và quý phái, giống như bông hoa hồng rực rỡ giữa ánh nắng vậy. Nhưng cách ăn mặc thì có vẻ….hơi mát. Mái tóc dài chấm lưng nhuộm đỏ, à không, màu đồng thì đúng hơn. Hình như hơi xoăn thì phải. Đã vậy cô ta còn tỏa tóc nữa. Cô ta không biết nóng à? Áo sơ mi là áo đồng phục của trường. Nhưng cô ta có mở hai cúc không kể cúc cổ. Tay thì đeo một đống vòng, không biết có nặng không đây? Cô ta mặc 1 cái quần jean rách te tua, cô ta còn đi một đôi xăng đan đế mây 7 phân nữa. Móng tay móng chân thì để dài, sơn màu lòe loẹt. Quả thật nhìn có hơi nhức mắt. Không biết cô ta học kiểu gì mà vào được lớp này. Cô lẩm bẩm

- Sao? Ngắm đủ chưa? Chưa nhìn thấy người đẹp bao giờ à?

Cô ta vừa nói vừa vênh mặt,lấy tay hất mái tóc ấy lên, trông đến là tởm.

- Sặc. Người đẹp sao? Cũng đúng *nhìn từ trên xuống dưới* nhìn cậu cũng khá dễ thương.

- Tất nhiên! Đứa nhà quê như mày cũng có mắt đấy. Xem ra bố mẹ mày cũng biết dạy mày. – Vừa nói Minh Ngọc vừa đưa tay vuốt mặt Hoàng Dương.

***

Ngay lập tức Hoàng Dương nắm lấy cổ tay Minh Ngọc. Cô vặn tay Minh Ngọc lại, xiết chặt. Đỗ Minh Ngọc kia lập tức xám mặt.

- Nhà quê sao? Cậu tưởng có 1 chút tiền, sống ở nơi xa hoa như cái Thành Phố này là có thể lên mặt dạy đời sao? Có thể coi là “người thành phố” sao? Đúng! Có thể tôi xuất thân thấp kém, nhưng tôi biết được vị trí của mình và luôn luôn cố gắng. Không như mấy “người Thành Phố” các cậu, ăn no dửng mỡ, kiếm cớ sinh sự, được sống no đủ mà không biết trân trọng. Cậu có thể xỉ nhục tôi, nhưng cậu đừng hòng động vào bố mẹ tôi. Họ đáng để được trân trọng, chứ không phải bị đứa vô học như cậu bôi xấu. Nhìn mặt cậu có thể dễ thương đấy*nhếch mép* nhưng tôi thấy ngoài cái gương mặt này *vỗ vào mặt* và những bộ quần áo đắt tiền này ra *cầm áo* thì cậu chỉ là đứa làm phách, vô học mà thôi. Tôi nghĩ chúng cũng do bố mẹ cậu ban tặng đấy chứ. Tôi không biết gia cảnh nhà cậu như thế nào nhưng có giỏi thì hãy chứng minh bản thân bằng năng lực thật sự của mình đi. Dựa vào gia đình thì có cái quái gì đáng để lên mặt dạy đời chứ. Đáng tiếc mặt đẹp, tâm không đẹp. Gửi lời đồng cảm sâu sắc của tôi tới bố mẹ bạn nhé!

Hoàng Dương cười nhếch mép một cái rồi hất tay Đỗ Minh Ngọc ra, cô ta loạng choạng vài bước thì có người đằng sau đỡ. Hoàng Dương quay đầu đi vào lớp, khi vào cô còn nói vọng ra 1 câu:

- Tôi rút lại lời xin lỗi lúc nãy.

Đỗ Minh Ngọc tức giận tới mức sắc mặt biến đổi như tắc kè…á nhầm, biến đổi như kì nhông. Lúc đầu là đỏ, rồi đỏ sang tím, tím sang đen và cuối cùng đen sang trắng bệch. Cô ta hất tay, những người đỡ cô ta ban nãy xô vào nhau ngã dúi dụi. Hoàng Dương vào lớp được tầm 5p thì thấy cô ta đi xuống, không vào lớp nữa. Bạn gái ngồi bàn trên quay xuống:

- Bạn là Trần Hoàng Dương đúng không?

- Uk. Bạn là…………

- Phạm Thanh Vân. Bạn cứ gọi tớ là Vân Xù cũng được.

- Chào cậu. Thanh Vân. Rất vui khi gặp cậu.

- Uk. Mình với cậu có thể làm bạn bè với nhau được không?

- Uk. Nếu cậu cảm thấy có thể.

- Hì hì, không phải chứ, tớ thấy chắc chắn có thể mà (Thay ngôi xoành xoạch vậy trời)

- Ừ

- Mà lúc nãy cậu nói chuyện với cô ta hay thật đó. Nghe mà sướng cả lỗ tai.

- Ai?

- Đỗ Minh Ngọc. Hì hì

- *im lặng* *nhếch mép* *cười mỉm*

- Mình ghét cậu ta lắm, nhưng không dám cả gan **** cô ta 1 trận như thế.

- Tại sao?

- Cậu không biết sao?

- *nhíu mày& lắc đầu*

- Bố cô ta là một trong hai nhà đồng tài trợ góp vốn xây mới lại trường mình đấy. Hàng năm bố cô ta cũng tài trợ không ít cho trường mình đâu. Nào là tổ chức học bổng, nào là quyên góp tiền… Nên rất có chỗ đứng trong trường. Hơn nữa gia đình nhà cậu ta có thế lực rất lớn. Nghe nói công ti ADB là của nhà cô ta. Cậu biết công ti đó không? Đứng thứ 2 trên toàn khu vực đấy. ADB là một công ti xuyên quốc gia hàng đầu khu vực Tam Giác Vàng, Đông Á và Đông Nam Á. Nếu cô ta nói với bố, và đòi bố nói với nhà trường đuổi học cậu thì sao? Có thể xảy ra lắm đó.

- Tôi không quan tâm. Hơn nữa người đúng là tôi, đâu phải cô ta, bố cô ta muốn giúp cũng phải dựa trên lí lẽ chứ. Đâu phải muốn trắng hay đen đều được. Định lấy bàn tay che cả bầu trời sao? Tôi cũng tin, nếu đã thành công được như vậy thì ít nhất bố cô ta cũng là người biết tôn trọng lẽ phải.

- Uk. Cậu nói cũng có lí.

- ……

- Mà cậu với Hải Băng có chuyện gì vậy? Cậu là bạn gái cậu ta à?

- Cái gì? Bạn gái sao? Không đời nào. Cậu ta là khắc tinh của tôi.

- Khắc tinh sao?

- Phải.

- Thế là thế nào?

- ……………

- Thôi, kệ đi. Nếu cậu có bất cứ dính líu gì tới Hải Băng thì coi như tiêu rồi. Nếu là bạn gái thì còn thảm hại hơn.

- ………

- Cậu biết không, Hải Băng là hotboy của khối mình đó.

- Biết.

- Cậu ta cũng là người mà Đỗ Minh Ngọc theo đuổi nữa.

- Nói vậy tức là cô ta vẫn chưa phải bạn gái tên đó.

- Ừ. Chính vì vậy mới nói. Bất cứ cô gái nào tiếp cận với Hải Băng đều bị *đưa bàn tay kéo qua cổ*. Mấy lần trước có vài cô gái to gan dám tỏ tình với Hải Băng. Bị cậu ta từ chối đã đành, đằng này liền sau đó lại bị Đỗ Minh Ngọc thuê xã hội đen bắt cóc, cho tới nhà hoang “hầu hạ” bọn bụi ở đó 1 đêm rồi quay clip tung lên mạng nữa. Có mấy cô còn phải nhảy lầu tự tử rồi đó.

Nói tới đó Thanh Vân nuốt nước bọt “ực” 1 tiếng

- Nói chung cậu nên cẩn thận

- Ghê vậy sao? Nhưng rất tiếc tôi chẳng sợ. Ha ha ha ha………

Cô bật cười thành tiếng. Lố bịch. Mấy thứ đó mà làm cô sợ được sao. Cô là ai chứ? Cô là Trần Hoàng Dương không sợ trời, không sợ đất cơ mà, làm gì có gì dọa được cô.

Tất cả mọi người trong lớp đều đang lắng tai nghe cô với Đỗ Minh Ngọc và cô với Thanh Vân nói chuyện nãy giờ. Họ thầm chẹp miệng rồi thở dài, than hộ cho số phận của Tiểu Y sau này. Có thể sẽ rất khó sống, vì hơn ai hết họ hiểu rằng Đỗ Minh Ngọc không phải loại người đơn giản. Chuyện đụng độ lúc nãy cộng thêm việc cô có quan hệ mờ ám với Hải Băng đã cho thấy chuỗi những ngày sau này của cô sẽ sống khổ hơn chết.

Thanh Vân vẫn đang ba hoa đủ thứ chuyện về Hải Băng thì…..

……… “ bịch”………………

Hoàng Dương nhìn lên phía phát ra tiếng động. Đó là …xôi. Cô ngước lên nhìn lên thì thấy đó là Hải Băng. Cô nuốt nước bọt “ực” 1 tiếng. Thực ra mà nói thì từ lúc cô nói chuyện với Đỗ Minh Ngọc kiến đã bò bụng rồi. Đang định lôi Thanh Vân đi tìm đồ ăn tiện thể lấy đồ ăn lấp miệng Thanh Vân lại thì ai dè tên yêu nghiệt đã mang tới.

- Nhìn gì vậy?

- Hả?!

- Ăn không?

- Có. Cho tôi hả? Cảm ơn nhé.

- Hỏi thừa.

- Hì hì…. – Hoàng Dương cười rồi ăn luôn, không nể nang hay khách sao gì ai cả.(T.T)

Hai người nói chuyện với nhau nhưng lại hoàn toàn không chú ý tới ai kia đang hoàn toàn hóa đá, tròng mắt rớt ra ngoài như có lò xo rồi. Thanh Vân lắp bắp:

- Hải…. Hải Băng…cậu…cậu biết nói sao?

- Hả? – Tiểu Y ngây ra 1 lúc rồi lăn ra cười sặc sụa. Chỉ thiếu mức chưa sặc chết.[-.-“]

Hải Băng thì chỉ nhíu mày, anh nhìn thẳng vào mắt Thanh Vân. Thanh Vân vội tránh đi chỗ khác, nuốt nước bọt rồi trả lời:

- Xin lỗi. Ý tôi không phải vậy đâu. Tại mọi khi hay chính xác là hơn 1 năm nay, dù ngồi trên cậu nhưng tôi chưa nghe thấy cậu nói bao giờ cả. Cậu nói giọng rất hay. Hì hì

Thanh Vân nói xong cười như đười ươi chữa ngượng. Cô luôn cảm thấy ánh mắt của Hải Băng rất đáng sợ. Như vừa rồi, trong ánh mắt mênh mông như sóng biển ấy bất chợt nổi lên những tia đỏ chứa đầy sự tức giận xen lẫn xấu hổ. Cô nghĩ Hải Băng bình thường không mở lời nói chuyện với ai bao giờ. Bây giờ lại như vậy xem ra quan hệ giữa Hải Băng và Hoàng Dương thật sự không đơn giản. Để xoa dịu không khí, cô lại lên tiếng:

- Khoan đã! Hải Băng, cậu thiên vị thật đó. Cậu chỉ mua cho mỗi mình Hoàng Dương thôi sao? Còn tôi nữa, tôi cũng đói mà.

Mới nói vậy nhưng Thanh Vân đã chẳng nể nang ai, ăn luôn 1 miếng. Hoàng Dương ngừng ăn, lấy trong balô ra 1 hộp xôi khác rồi đưa cho Thanh Vân

- Cậu ăn đi

- Thì ra cậu cũng mua rồi sao? Cậu mua lúc nào vậy?

Hải Băng đen mặt. Hoàng Dương nói:

- Bí mật – Kèm theo là 1 cái máy mắt tinh nghịch

- ….

- À, yên tâm. Của cậu đây nè. – Hoàng Dương lôi 1 hộp bánh donut từ trong cặp ra, là loại 6 cái/hộp. – Loại cậu thích ăn. Được chưa.

- Uk

Thanh Vân hóa đá toàn thân. Thấy vậy Hoàng Dương nói:

- Sao vậy? Không ngon à?

- Không, hì, tại tớ thấy hơi lạ khi Hải Băng “nói nhiều” như thế. Với lại không ngờ Hải Băng lại thích đồ ngọt. Hì. Ăn thôi.

Vậy là 3 người ngồi ăn cùng nhau. Và cũng cho tới lúc này, các nhân khác trong lớp mới chợt bừng tỉnh trong “cơn hóa thạch” ban nãy.

***

Đọc tiếp Vợ ơi! Anh yêu em. Tình yêu không khoảng cách – chương 3.2
Truyện Online Hay Nhất Khác
Game miễn phí tặng CCBot
Chia sẻ: SMS Google + Twitter Facebook Zingme LinkHay
Link:
BBCode:
Vợ ơi! Anh yêu em. Tình yêu không khoảng cách – chương 3.1 | Truyện Online Hay Nhất | GameUngDungMienPhi.Wap.Sh

xem full Vợ ơi! Anh yêu em. Tình yêu không khoảng cách – chương 3.1 | Truyện Online Hay Nhất | GameUngDungMienPhi.Wap.Sh

Vợ+ơi!+Anh+yêu+em.+Tình+yêu+không+khoảng+cách+–+chương+3.1+|+Truyện+Online+Hay+Nhất+|+GameUngDungMienPhi.Wap.Sh

Vợ, ơi!, Anh, yêu, em., Tình, yêu, không, khoảng, cách, –, chương, 3.1, |, Truyện, Online, Hay, Nhất, |, GameUngDungMienPhi.Wap.Sh